Tạp chí Văn hóa Nghệ An

Switch to desktop Register Login

Thứ sáu, 18 Tháng 1 2019 07:56

Tản mạn về Phùng Quán

1. Gặp gỡ.
Tôi chơi thân với Hải Bằng từ cuối năm 1966, lúc Hội Văn Nghệ và Ty Văn hoá còn sơ tán lên làng Phú Vinh. Qua Hải Bằng tôi được biết rất nhiều về cuộc đời và con người Phùng Quán. Trước đó những năm đầu 60 tôi đã đọc cuốn “Bọn Nhân văn-Giai phẩm trước toà án dư luận”cùng rất nhiều bài viết khác, thông qua Hà Nhật thầy giáo dạy văn và bạn bè cùng học cấp 3 Quảng Bình cho mượn. Chưa gặp nhưng tôi đã trọng, vì đó là con người khác người. Chữ “người” thời ấy gần như cùng chung mẫu số. Ai cũng như ai, khó mà bộc lộ cá tính trước đám đông. 

Thứ bảy, 14 Tháng 2 2015 23:11

Tình bạn Phùng Quán - Phùng Cung

Cuối năm 1972, Phùng Quán (PQ) báo cho tôi, Phùng Cung (PC) được tha và đã về đến Hà Nội, hiện đang có mặt ở nhà, chúng mình đến thăm anh ấy ngay đi. Hôm ấy tôi bận họp chưa đi được. Quán và tôi có nhiều kỷ niệm với Phùng Cung, tôi nhớ nhất kỷ niệm này: chỉ sau mười lăm phút Phùng Cung bị bắt, tôi và Quán có mặt ở nhà anh ấy.

Chuyên mục: Cuộc sống quanh ta
Thứ tư, 28 Tháng 1 2015 23:30

Xúm lại cho thơ Tuân Nguyễn

Sau hơn chín năm đi tù về, hễ gặp Tuân là chúng tôi hỏi chuyện những ngày ở tù. Ở tù thật lắm chuyện đa đoan. Có lần Tuân bảo với tôi,  cậu hoặc Phùng Quán có thể viết tiểu thuyết về thân phận những người tù mà tớ là nhân vật trung tâm được rồi đấy. Tôi lắc đầu, tốt nhất là tự Tuân viết cái hồi ký hoặc tiểu thuyết hóa những gì Tuân đã trải, chứ tớ thì bất tài! Tôi quay sang Phùng Quán: mày có tài thì viết một cái tiểu thuyết đi. Quán cũng lắc đầu, đột nhiên hỏi Tuân: Trong tù đói suốt ngày, cậu thèm nhất cái gì? Tuân chậm rãi, nhấn nhá từng từ một, suốt hơn 9 năm, ngày lễ, ngày tết, bọn tù chúng tớ được cải thiện mấy miếng thịt trâu, đúng hơn là da trâu, nhai trẹo quai hàm như là nhai quai guốc, chưa bao giờ được ăn thịt gà. Do vậy, có lần tớ nghĩ, lúc nào được ra tù sẽ “trả thù” bằng ăn nguyên một con gà! Phùng Quán hỏi, vậy từ hôm về Hà Nội đến giờ đã “trả thù” được chưa? Tuân bảo, nửa tháng nay, đến nhà bạn bè, mọi người đều vui vẻ mời ăn cơm, nhà nào cũng có thịt lợn, cá, chỉ có Tạ Vũ mời ăn thịt vịt quay với bánh mì (Tạ Vũ là người nghèo nhất trong số bạn bè của chúng tôi). Phùng Quán: hôm nay tớ và thằng Đài sẽ đãi cậu nguyên một con gà, nói rồi, Phùng Quán rút tiền đưa cho tôi, bảo : mày cầm tiền lên chợ Châu Long hoặc ra chợ Hàng Bè mua một con gà mái tơ trên cân rưỡi về đây tao làm thịt đãi thằng Tuân. Tôi cầm tiền nhấp nhỏm ra đi. Đột nhiên Quán thay đổi ý kiến, mày lớ ngớ không biết mua gà ngon, thôi để tao đi cho. Tôi trao lại tiền cho Quán.

Chuyên mục: Cuộc sống quanh ta
Thứ hai, 29 Tháng 12 2014 05:28

Mẹ nuôi Phùng Quán

Bà Nguyễn Thị Mùi không ngạc nhiên khi nhận được giấy triệu tập của công an xã Quảng An. Bà biết là chuyện liên quan đến người con nuôi sinh sống với bà đã hơn tháng nay. Đứng ngay giữa trụ sở, bà lão điềm tĩnh nói với những nhân viên Ủy ban đang ngồi rải rác trên các bàn làm việc:

Chuyên mục: Cuộc sống quanh ta
Thứ tư, 03 Tháng 12 2014 20:48

Ngây thơ Nguyễn Hữu Đang

Nguyễn Hữu Đang sinh năm 1913 , quê  làng Trà Vi, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Ông tham gia Hội Sinh viên thị xã Thái Bình thuộc Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội và bị Pháp bắt vào cuối năm 1930 và bị giam hai tháng rưỡi tại thị xã Thái Bình.

Chuyên mục: Cuộc sống quanh ta
Thứ năm, 31 Tháng 12 2009 07:58

Hành trình cuối cùng của một triết gia

Cái chết là một điều khủng khiếp. Không ai không nguyền rủa cái chết. Nhưng lần này tôi phải tạ ơn cái chết. Vì một lẽ, nhờ cái chết mà tôi và rất nhiều người khác trong nước, qua các báo chí: Nhân dân, Văn nghệ, Giáo dục và Thời đại… được biết rằng đất nước chúng ta đã từng sinh ra một triết gia tầm cỡ quốc tế… Vì đây là “một con người siêu việt của Việt Nam đã đành, mà còn đáng cho nền văn hoá Pháp tự hào. Con người đó cũng có phần cấu thành của chung nhân loại” (Lời giáo sư đại học Nguyễn Đình Chú trong một bài viết của ông).